Góc yêu thương

Viết cho ngày cuối cùng của tuổi 26 !

[ Mỉm cười hạnh phúc với những gì đang có …

nhưng vẫn muốn nhặt lại những gì đã đánh rơi…]

Dường như cuộc sống không cho không ai điều gì.. Con người ta rồi phải đánh đổi bằng một cái gì đó. Một cách không trọn vẹn, nó có một gia đình nhỏ hạnh phúc, một người chồng hết mực yêu thương, một căn nhà nhỏ ấm áp dù vẫn còn gánh nợ lớn trên vai ở tuổi 26… Nhưng khi cuộc sống bắt buộc, dù muốn hay không ta vẫn phải lựa chọn. Nhưng dù gì, với tuổi 26 như vậy, thật sự là may mắn lắm rồi

Ở nơi đây, ta hạnh phúc và vui vẻ bên Người dù cuộc sống còn rất nhiều khó khăn, thử thách. Có những lúc trách móc, những lúc giận hờn, nhưng dường như những điều đó giúp ta và Người xích lại gần nhau hơn, hiểu nhau nhiều hơn. Có những lời rủ rê cafe, ăn lẩu ta phải từ chối vì còn phải dồn tiền trả nợ, tiền học chuyển đổi, tiền học ôn, và tương lai gần là tiền học cao học, một số tiền không phải là nhỏ. Nhận lại đó là những lời trách móc, giận hờn của bạn bè… có lẽ ta đã dần tạo khoảng cách rồi chăng, nhưng tin rằng chỉ 2 năm nữa thôi, sẽ không còn những chuyện buồn lòng đó xảy ra nữa.

Cuộc sống vốn không thiếu những lý do để vin vào đó tự giúp ta suy nghĩ theo hướng nhẹ nhàng hơn, và giảm đi cảm giác tội lỗi của bản thân. Cứ như vậy đi cho nhẹ lòng… Có người hiểu thì thông cảm, người không biết chuyện thì là những câu nói vu vơ có mục đích…

Nhưng thật sự, ta rất lạc quan, vì ta biết bên cạnh ta còn có Người luôn yêu thương, chở che ta, một gia đình luôn dang tay chào đón ta. Và hơn hết cả, đó là niềm tin, tin vào tương lai, tin vào cuộc sống, tin vào chính bản thân mình…

Chỉ  đơn giản vậy thôi,

TA HẠNH PHÚC

Advertisements
Categories: Góc yêu thương | 3 phản hồi

Sáng nay bỗng thấy  buồn quá…

Phải chăng do M khó tính quá chăng…

Chắc em  cũng buồn chị nhiều lắm.

Chị xin lỗi em !

Nhưng chị tin rằng những điều đó sẽ có ích cho em khi sau này ra đời…

Bởi bây giờ, em như một nàng công chúa mới bước ra ngoài cổng thành, còn quá nhiều bỡ ngỡ và khác xa cung điện nguy nga kia …

Chị không biết nói sao cả… Chỉ mong là 3 anh em mình sẽ sống vui vẻ với nhau ^^

Categories: Góc yêu thương | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Có khi nào.. ???

CÓ KHI NÀO RỜI XA ……

Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau,
Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình..
Và môi hôn rất ướt,dư âm giấu trong mưa.
Cơn mưa kéo dài…

Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo,
Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất.
Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm..
Người yêu ơi,anh có biết?

Chorus:
Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…

Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,
Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Quá xa xôi không, anh ơi
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Biết không anh ,em yêu anh…

Categories: Góc yêu thương | 2 phản hồi

08/08/2012

Mệt nhưng cực ..cực ..cực kỳ VUI ^^

Cuối cùng cũng đã được dọn vô ” cái gì đó gọi là của riêng mình” rồi 😀

Categories: Góc yêu thương | 4 phản hồi

Doremon (1993)

Lần đầu tiên M biết đến chú mèo máy Doremon dễ thương ( và cũng vô cùng hậu đậu nữa ) là qua tập 19 này nè. Còn nhớ ngày đó M mới học lớp 1 thôi, A2 M đang đọc lớp 6 được bạn cho quyển truyện này đem về… 2 anh em đọc say sưa luôn ^^

Vậy mà cũng đã 19 năm trôi qua rồi mới có dịp tìm lại quyển truyện tranh kỷ niệm này. Hihi, mà thiệt ra 2VC M đều thích Doremon lắm, ở nhà còn có thêm bộ được phát hành sau này nữa kìa 😀

Xuất bản năm 1993 nè ^^

Và thêm những quyển khác cùng bộ nữa nè 😀

P/s: Và kế hoạch sắp tới của 2VC M là sẽ sưu tầm đầy đủ bộ Doremon 1993 luôn 😀

Categories: Góc yêu thương | 3 phản hồi

Niềm vui ^^ 02072012

Một ngày chờ đợi hơi hơi mệt ( vì vui nên chỉ thấy vậy thôi), cuối cùng 2VC đã có ” 1 cái gì đó” gọi là ” của riêng mình”.

Categories: Góc yêu thương | %(count) bình luận

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: